Sài Gòn tôi yêu – Văn mẫu vip

Sài Gòn tôi yêu

Dạy

I – KIẾN THỨC CƠ BẢN CẦN CÓ

Đầu tiên. Đây là bài hát mở đầu cho tuyển tập tùy bút – tùy bút Nhớ… Sài Gòntập một của Minh Hương (NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1994), ghi lại những kỷ niệm và ấn tượng sâu sắc của tác giả về Sài Gòn (nay là Thành phố mang tên Bác).

Bài viết tập trung giới thiệu những nét đẹp độc đáo của Sài Gòn với những ấn tượng khó quên về khí hậu, thời tiết, thiên nhiên, cảnh sắc Sài Gòn, đặc biệt là về phong cách của người Sài Gòn, những con người chân chất, bộc trực, luôn sống chân thật, hết lòng; Họ cũng là những người bất khuất, kiên cường, sẵn sàng dấn thân vào khó khăn, nguy hiểm không chút do dự.

2. Bài viết cũng thể hiện cái nhìn, cách cảm nhận và biểu đạt cảm xúc tinh tế của riêng tác giả thông qua những hiểu biết cụ thể, đa diện về Sài Gòn.

II – HƯỚNG DẪN ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN

Đầu tiên. Bài văn thể hiện tình cảm và ấn tượng chung của tác giả về thành phố Sài Gòn trên các phương diện chính: thiên nhiên, khí hậu, thời tiết, cuộc sống sinh hoạt của thành phố, cư dân và cư dân. phong cách con người.

Bài văn có thể chia làm ba đoạn:

– Đoạn 1 (từ đầu đến “đồng chí bà con”): Nêu cảm nhận chung về Sài Gòn và tình cảm của tác giả đối với thành phố ấy.

– Đoạn 2 (tiếp tục “leo hơn năm triệu”): cảm nhận và nhận xét về phong cách người Sài Gòn.

– Đoạn 3 (còn lại): Khẳng định tình yêu của tác giả đối với thành phố

2. Tình yêu của tác giả đối với Sài Gòn trước hết được thể hiện qua những cảm nhận tinh tế về thiên nhiên, khí hậu. Thời tiết Sài Gòn rất đa dạng (sớm nắng, chiều gió, mưa nhiệt đới đến nhanh). Sự thay đổi thời tiết đột ngột (trời âm u u buồn bỗng trong veo như nước) cũng là một nét độc đáo của thành phố này. Dường như hòa nhịp với thời tiết và khí hậu, nhịp sống của thành phố cũng rất đa dạng: ban ngày phố xá ồn ào, xe cộ lặng lẽ, về khuya vắng lặng, buổi sáng tĩnh lặng với không khí mát mẻ. bình tĩnh, sạch sẽ.

Trong bài, tác giả đã thể hiện tình yêu tha thiết, nồng nàn của mình đối với thành phố Sài Gòn. Từ tình yêu đó, tác giả đã cảm nhận được vẻ đẹp độc đáo của thành phố. Điệp khúc “Tôi yêu” được lặp đi lặp lại với giọng thiết tha (“Tôi yêu Sài Gòn tha thiết”, “Tôi yêu trong nắng sớm nắng ngọt ngào, trong chiều gió nhớ nhung”, “Tôi yêu trong đêm khuya với tiếng ồn nhỏ”…). Ngay cả hiện tượng “nghịch chứng, biến tiết”, những thay đổi bất ngờ, dễ chịu của thời tiết trong tâm trí tác giả cũng trở nên đáng yêu, đáng nhớ. Để lí giải điều đó, tác giả đã vận dụng cả câu ca dao nói về quy luật tâm lí của con người: “Yêu nhau thì thương cho bằng được…” để nhân hoá và khẳng định tình cảm của mình với Sài Gòn.

Tham Khảo Thêm:  Viết bài làm văn số 6: Nghị luận văn học (bài làm ở nhà)

3. Ở phần thứ hai của bài viết (từ “trên mảnh đất này” đến “từ 1945 đến 1975”), tác giả tập trung vào con người Sài Gòn với những đặc điểm chung về cư dân, về phong cách nổi bật của người Sài Gòn. Sài Gòn với những nét đặc sắc riêng.

Nhận xét về cư dân Sài Gòn, tác giả viết: “Xứ này không có người Bắc, không có người Hoa, người Nam, người Hoa, người Khmer…” mà chỉ có người Sài Gòn…” Lối viết ẩn ý đó. đã ngầm bộc lộ một Sài Gòn bao gồm nhiều người từ nhiều nơi khác nhau nhưng đều thống nhất chung một phong cách, lối sống… Câu nói trên càng có sức thuyết phục: “Sống lâu, sống lâu Sài Gòn rồi mới nghĩ mình sinh ra ở đây và vô hình chung coi nơi đây là quê hương của mình”.

Phong cách nổi bật của người Sài Gòn được tác giả khái quát là tự nhiên, chân chất, cởi mở, bạo mà vẫn tế nhị. Tác giả đã chứng minh những nhận xét này bằng sự hiểu biết thực tế của mình về người Sài Gòn trong gần năm mươi năm qua. Những đặc điểm này được thể hiện trong cuộc sống hàng ngày và trong những tình huống thử thách của lịch sử. Vẻ đẹp của người Sài Gòn được khắc họa qua hình ảnh những cô gái Sài Gòn với trang phục mạnh mẽ, cử chỉ, dáng điệu vừa hồn nhiên, vừa nhiệt tình.

4. Qua bài viết, chúng ta hiểu thêm về Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh), thành phố lớn nhất phía Nam đất nước. Thành phố không chỉ rộng lớn về diện tích, mật độ dân cư đông đúc mà còn rất độc đáo về thời tiết, khí hậu, đặc biệt là con người. Con người ở đây đến từ mọi miền đất nước khác nhau nhưng đều có chung một tính cách rộng rãi, phóng khoáng nhưng vẫn không kém phần tinh tế.

Tham Khảo Thêm:  Tập đọc: Nhớ lại buổi đầu đi học

III – HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO

Bạn có thể tham khảo đoạn trích sau:

“… Xung quanh là một màu trắng xóa. Mây trôi qua ô cửa kính, chui vào cổ áo. Đằng trước, đằng sau, bên phải chẳng thấy gì. Nếu không nhận ra mình đang ngồi trên chiếc xe quen thuộc nghe tiếng máy nổ đều đều cứ ngỡ mình đang ngồi trên máy bay xuyên qua màn mây bông dày đặc, cứ hình dung xe mình đang đi trên đỉnh đèo.

Mặt trời như quả cam nhạt từ từ hiện ra, chẳng mấy chốc đã chuyển sang màu đỏ ối. Sương tan rất nhanh. Những đám mây vừa cuộn quanh xe giờ đã biến mất. Những ngọn núi dần hiện ra, có em còn quấn quanh cổ chiếc khăn choàng mỏng trắng trắng. Tôi đang mải mê ngắm nhìn cảnh tượng mà tôi chưa từng thấy trong đời, chợt giật mình chớp mắt. Núi bên đường không còn một gợn mây, nhưng từ trên xuống dưới vẫn như khoác một chiếc khăn hoa. Chị tôi bảo đó là hoa Ban, loài hoa đặc trưng của vùng núi Tây Bắc.

… Chị tôi kể: Ngày xửa ngày xưa ở vùng núi Tây Bắc này, có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết nhưng không lấy được nhau. Cô gái tên Ban, là một người giàu có trong làng (trưởng bản), chàng trai mồ côi từ nhỏ, nhà nghèo khó tìm được trăm con, trăm chai rượu và năm mươi chiếc nhẫn bạc làm vật dẫn cưới. . Tạo bản không thích, gả con gái cho một nhà giàu ở xa. Chàng trai biết chuyện, đến nơi thì không thấy cô đâu cả. Anh đi qua rừng và suối, vừa đi vừa khóc gọi tên cô. Tiếng kêu của nó nghe đau đớn hơn tiếng hú của đàn con gọi bạn, hay tiếng nai gọi bầy. Anh bước đi từng ngày, tiếng gọi và tiếng khóc của anh cũng dần lặng đi. Cậu bé ra đi và không bao giờ trở lại. Mùa xuân năm ấy, bỗng một loài hoa nở trắng rừng. Lũ trẻ và dân làng kể với nhau rằng tiếng khóc của ông đã thấu đến tim ông Táo (Trời). Ông Tạo hóa nước mắt thành cánh hoa. Nhớ cô gái tên Ban, dân làng đặt luôn tên hoa là hoa ban.

Tôi nghe chuyện, thấy thấm thía lắm, chỉ mong được tận mắt nhìn thấy một nhành hoa ban. Chị tôi đồng ý, hôm sau nhờ người đưa tôi vào khu rừng gần trường chị dạy học. Tôi hơi chạnh lòng khi nhận ra hoa ban chỉ đẹp khi nhìn từ xa, cầm trên tay thì bình thường, không có mùi vị gì. Bù lại, trí tưởng tượng của tôi được tự do bay bổng. Người bạn đồng hành của tôi đã dẫn tôi băng qua sườn núi đến thung lũng bên kia. Một lần nữa tôi không thể không hét lên sung sướng. Không chỉ là một bó hoa, mà trước mặt là một bồn hoa, một bức tranh hoa. Nói là tranh vì trên thảm hoa trắng ai đó đã khéo léo điểm xuyết những khóm hoa đào đỏ rực, sự tương phản làm chúng nổi bật rực rỡ nhưng nhìn chung vẫn rất hài hòa. Tôi đem câu chuyện của chị tôi ra kể và thắc mắc về loài hoa đỏ, người bạn thoáng ngẫm nghĩ rồi nói:

Tham Khảo Thêm:  Tập đọc: Bận - Văn mẫu vip

“Vậy thì chúng ta phải thêm chi tiết này vào câu chuyện đó.” Ông Táo (Trời) không chỉ biến giọt nước mắt của cậu bé thành bông hoa trắng. Cậu bé cứ đi mãi, mặc cho đá nhọn, gai nhọn cứa rách chân. Những giọt máu rơi xuống biến thành muôn vàn bông hoa, được dân làng gọi là hoa đào.

Tôi cười và khen anh ấy nhanh trí và cũng rất giàu trí tưởng tượng.

Mùa xuân năm ấy, tôi được tắm trong hội hoa Ban, hoa đào. Những chàng trai, cô gái từ các bản làng xa xôi, từ trên núi xuống tham gia lễ hội ném tên, kéo co… với những bộ váy áo sặc sỡ có khuy trắng như những cánh hoa ban. Nhìn họ xúm xít bên nhau, cười đùa, nhảy múa hay ném vào nhau những trái cây đủ màu sắc, tôi cứ tự hỏi: họ có phải là cậu bé hay cô bé trong câu chuyện cổ tích của chị tôi không? Về đêm, một cảnh tượng khác càng làm tôi xúc động hơn: ban ngày vùng Tây Bắc không có điện, trong bóng đêm rừng núi bao la, ánh đèn lập lòe như sao đêm. Và đâu đó trên sườn núi cao hay trong thung sâu, tiếng sáo gọi bạn về. Tiếng sáo nhẹ nhàng, tha thiết như lời tâm sự của đôi lứa. Họ còn tìm nhau hay đang kể cho nhau nghe về nỗi nhớ những ngày xa nhau?

Cho đến bây giờ, trong tôi vẫn còn ấn tượng mạnh về Tây Bắc, xứ sở của câu chuyện cổ tích thần tiên về loài hoa ban trắng tinh khôi.

(Theo Giang Khắc Bình, Báo Nhi Đồng, số Tết 2003)

Mai Thư

Có thể bạn quan tâm

Related Posts

Trả bài tập làm văn số 3

Trả bài tập làm văn số 3 Dạy Em đọc kĩ các câu hỏi và yêu cầu trong SGK trang 149. Sau đó em đọc lại các…

Mẹ hiền dạy con – Văn mẫu vip

Mẹ hiền dạy con Dạy I – KIẾN THỨC CƠ BẢN CẦN CÓ Đầu tiên. Mạnh Tử (372 – 289 TCN) tên là Mạnh Kha; Sinh ra…

Tính từ và cụm tính từ

Tính từ và cụm tính từ Dạy I – KIẾN THỨC CƠ BẢN CẦN CÓ 1. Tính từ – Tính từ là những từ chỉ đặc điểm,…

Thầy thuốc giỏi cốt nhất ở tấm lòng

Bác sĩ tốt nhất là trong trái tim Dạy I – KIẾN THỨC CƠ BẢN CẦN CÓ Đầu tiên. Tóm tắt câu chuyện Ông Phạm Bân có…

Nhân vật giao tiếp – Văn mẫu vip

nhân vật giao tiếp Dạy bài tập 1 Một) Trong các hoạt động giao tiếp trên, chủ yếu có hai chủ thể giao tiếp. Một là Anh…

Khái quát văn học Việt Nam từ đầu Cách mạng tháng Tám 1945 đến thế kỉ XX

Khái quát văn học Việt Nam từ đầu Cách mạng tháng Tám 1945 đến thế kỷ XX Dạy I. KHÁI QUÁT VĂN HỌC VIỆT NAM TỪ GIẢI…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *